Đăng

Bài viết

Mùa Sum Họp

Mùa Sum Họp

Chiều cuối năm. Trời mưa lây phây, lành lạnh. Phố chợ bớt người, không còn cảnh chen chúc chọn mua hàng như buổi sáng. Đường thoáng hơn. Tôi tự thưởng cho mình một khoảng thời gian thư thả ngắm chợ hoa ngày Tết.

Chiều cuối năm. Trời mưa lây phây, lành lạnh. Phố chợ bớt người, không còn cảnh chen chúc chọn mua hàng như buổi sáng. Đường thoáng hơn. Tôi tự thưởng cho mình một khoảng thời gian thư thả ngắm chợ hoa ngày Tết. Nhìn những đoá hoa thi nhau đua sắc, những cánh tay đào vươn ra vẫy chào đón gió là thấy lòng thanh thản, nhẹ nhõm lạ lùng. Ký ức lại ùa về trong tiềm thức…

Gian hàng treo hàng trăm giống lan đa sắc đa dạng đầy vẻ kiêu sa, lãng mạn cứ hút lấy hồn tôi. Cánh hoa lan không lớp, không cùng màu cùng sắc như cúc, như mai, thược dược mà biến ảo không hoa nào giống hoa nào. Có những bông hoa cỡ đại nở chỉ một nụ, cánh hoa lớn gần bằng bàn tay, cứng cáp nhưng không thô thiển, bởi nhiều màu sắc đặc biệt tươi thắm, tím mơ, tím thẩm, vàng hồng, đỏ tươi… phác lên những đường kẻ trắng nhỏ như nét bút. Nổi bật trên mình hoa là những đốm nhụy nhiều cách kiểu như nét vẽ đầy tài hoa của người họa sĩ. Khi chỉ một màu đơn thuần, khi thì điểm xuyết hoa văn muôn hình sắc thành những gam màu gợi cảm. Nhụy và hoa kết hợp thành những đóa mỹ miều chấm phá lung linh theo màu ánh nắng, sắc nước hương trời. Có loài lan nở một cành năm bảy nụ, có hoa nở cả chùm dài, hoặc cả bồn lớn, mỗi hoa mỗi sắc độc đáo, hương tỏa ngây ngất không loài hoa nào có được, mới biết thế nào là nghệ thuật siêu việt của bàn tay tạo hóa và bàn tay của nghệ nhân ban tặng cho khách yêu hoa…

- Chị thích giò nào để tôi lấy cho chị xem? Giò này được không chị?

Một giọng nói ấm áp cắt ngang dòng suy tưởng của tôi. Tôi giật mình quay lại. Một thanh niên dong dỏng cao, đôi mắt sâu, sáng long lanh với nụ cười tỏa nắng, tay giơ lên một giò lan màu vàng tím mơ màng. Đúng màu tôi thích. Bắt gặp ánh mắt anh, tự dưng tôi bối rối. Chân tay bỗng trở nên thừa thãi chẳng biết làm gì. Tôi như đứa trẻ đang ăn vụng bị bắt quả tang.

- Chị cũng thích hoa lan? – Anh tiếp tục giọng trầm ấm, như đoán biết được sự luống cuống của tôi.

- Dạ…

- Loài hoa lan không phải là nữ hoàng giữa rừng hoa xuân rực rỡ phô trương trên khắp đường phố ngõ nhà, không vươn mình dưới ánh sáng rực rỡ mà thầm lặng hương sắc trong khung cảnh khiêm tốn tĩnh yên, nhưng không chịu sự khe khắt mau tàn chóng úa. Thưởng thức hoa lan từ khi chớm nở đến lúc tàn cũng đến ba tháng, xong lại tiếp tục nở hoa khác. Có đủ thời gian để hoà quyện hồn hoa với hồn người. Tuy nhiên, không phải ai cũng biết thưởng thức. – Anh nói một mạch, như chuyên gia. Còn tôi, vẫn ngẩn mặt ra đó, chẳng biết nói gì. Tôi thích loài hoa này từ nhỏ, khi ấy tôi được anh trai đi Hà Giang mang về cho một giò lan rừng đang nhú mấy nụ màu phơn phớt tím.

- Nhìn chị còn trẻ, chắc chỉ ngoài hai mươi?

- Dạ, em hai nhăm.

- Thế thì mình được làm anh rồi.

Rồi anh lại cười. Tôi tìm thấy một trời nắng ấm trong nụ cười ấy. Và, chúng tôi quen nhau như thế.

Anh là một người lính, lính hải quân. Đây là kỳ nghỉ phép thứ hai sau ba năm nhập ngũ. Mười ngày phép, không dài nhưng cũng đủ để sum họp với gia đình ngày Tết. Anh bảo, anh may mắn mới được nghỉ đúng dịp Tết như thế này, nhiều người mấy năm rồi không biết ăn Tết với gia đình là gì. Anh ra phụ giúp chị gái bán hàng. Hồi còn ở nhà, anh đã ươm và trồng được mấy chục giò lan. Khi anh lên đường nhập ngũ, lại được điều động ra Trường Sa, chị gái thương em và tiếc những giò lan gần đến ngày trổ hoa, chị học cách chăm sóc lan. Cứ làm rồi ham, lại thấy có thể phát triển kinh tế nhờ những giò hoa đáng yêu ấy nên chị nhân giống. Bây giờ khu vườn nhỏ trước nhà chị dành hết để trồng hoa lan…

Trời tối tự lúc nào. Phố đã lung linh trong ánh đèn. Tôi và anh chia tay trong cái bắt tay thật chặt, ánh mắt lưu luyến chẳng muốn rời…

Chúng tôi làm đám cưới sau hai năm yêu nhau. Anh vẫn bảo, đời lính biển rất khó khăn, gian khổ, đặc biệt là phải thường xuyên xa nhà. Vì thế, ai yêu và lấy lính biển là chấp nhận hy sinh. Những chiều thứ bảy, nhiều người đưa vợ con đi chơi, dạo phố thì lính biển vẫn mải mê với nhiệm vụ nơi khơi xa, trong khi người vợ thui thủi một mình. Nhưng tôi chưa bao giờ phải buồn về điều đó. Anh luôn yêu và quan tâm tôi. Còn tôi cũng luôn yêu anh và yêu cả vùng biển trời nơi anh đang canh giữ. Tôi tin, dù xa nhau về địa lý nhưng chúng tôi rất gần nhau về tình cảm.

Tin nhắn của anh rung lên cắt ngang dòng suy nghĩ: “Anh đang chuẩn bị về rồi. Kỳ phép này anh được nghỉ một tuần. Cả năm nay cứ chiều là ra bãi cát nhặt vỏ ốc đẹp, giờ anh đang làm cây hoa bằng vỏ ốc về tặng hai mẹ con. Riêng con gái, anh sẽ tặng vỏ ốc biển rất to, áp vào tai nghe rì rào tiếng sóng”.

Mùa xuân đang đến thật gần. Mùa sum họp, mùa đoàn tụ. Cánh hoa đào chớm nụ bên làn gió se lạnh, mùi hương thoang thoảng trong chiều. Những bước chân hối hả, vội vã, những túi xách nặng quà bánh và những chiếc ôm thật chặt khiến niềm vui vỡ òa sau những năm tháng xa cách. Chỉ ngày mai thôi là tôi cũng sẽ được đón một mùa xuân tròn đầy, viên mãn trong ngọt ngào, hạnh phúc…

Bài viết liên quan

Chuyến xe Tết sum vầy chuẩn bị lăn bánh

2.500 vé xe về quê miễn phí chở theo 2.500 niềm vui sum vầy đã đến tay các bạn sinh viên có hoàn cảnh khó khăn tại TP.HCM trong chương trình Chuyến xe Tết sum vầy. Niềm vui vỡ òa khi cầm trên tay chiếc vé trao gởi tình thân, trao với những khoảnh khắc đoàn tụ trọn vẹn ngày đầu xuân…

Xem chi tiết

Góc chia sẻ ảnh

Tết đoàn viên - Xuân sum vầy

"Có gì vui hơn mùa xuân về Xuân về mang trong tôi nỗi nhớ" Câu thơ của một người bạn lại vang lên trong căn phòng ký túc xá như vô tình hay hữu ý báo hiệu mùa xuân về. Mùa xuân về mang cho em nhiều niềm vui cùng sự nhớ mong về gia đình, người thân ở quê hương.

Xem chi tiết

MẸ ! TẾT NÀY CON Ở BÊN MẸ

Mẹ ơi ! Xuân năm nay mẹ không phải buồn nữa. Cũng vào độ này cách đây một năm khi mà con phải ăn tết xa nhà; mẹ đã lo lắng biết bao, đêm 30 mẹ gọi điện hỏi thăm, sáng mồng một, rồi mồng hai, mồng ba, cứ mỗi lần nhấc máy mẹ lại lo con buồn và cô đơn. Nhưng năm nay con đã cầm trên tay tấm vé của “Chuyến xe Tết sum vầy”, mẹ hãy ở nhà và đợi con mẹ nhé !

Xem chi tiết

NGÀY TẾT CỦA SINH VIÊN

Chương trình “Chuyến xe Tết sum vầy” đã dành tặng 2.500 vé đưa sinh viên có hoàn cảnh khó khăn từ TP.HCM về quê đón tết. 2.500 vé cũng chính là 2.500 giấc mơ đoàn tụ với gia đình của các bạn sinh viên được thành hiện thực. Và hơn bao giờ hết, ngày tết của sinh viên thật nhiều ý nghĩa

Xem chi tiết

Mọi đóng góp ý kiến vui lòng gửi về

tetsumvay@thanhnien.vn Đăng ký